Cường quốc châu Á 'tích cốc phòng cơ'

Bình luận viên Jim Hoagland của tờ Washington Post phân tích về cuộc đua quyền lực giữa các cường quốc châu Á - nơi mà Tổng thống Mỹ Barack Obama coi là trọng điểm chính sách đối ngoại. Ông Hoagland cho rằng sự thờ ơ của Washington với New Delhi là một sai lầm cần được sửa chữa.



Châu Á đang trở thành tấm biển chỉ đường đến thành công hoặc thất bại cho định hướng chính sách của Barack Obama. Điều này được thể hiện rõ trong một năm qua, khi tổng thống Mỹ bàng quan với châu Âu, đa cảm về châu Phi, bối rối vì Trung Đông và hoàn toàn lãng quên Nam Mỹ.

Những quyết sách của Obama đối với Trung Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản và Pakistan hiện ra một cách dễ thấy, có thể sánh ngang với sự cấp bách của tình hình chiến tranh ở Afghanistan hay Iraq. Tổng thống đã vạch ra rõ ràng rằng nước Mỹ phải cởi bỏ gánh nặng ở nước ngoài để tập trung cứu vãn nền kinh tế đang đau yếu của Mỹ. Điều đó có nghĩa là Obama phải xử lý những gánh nặng đã quẳng đi ấy - kèm với quyền lực nữa - trong các tổ chức quốc tế mà sự tham gia của các nước châu Á ngày càng to lớn hơn.



Tổng thống dường như đã lãng quên vai trò lãnh đạo của khối các nước công nghiệp hàng đầu G8 trong Thông điệp Liên bang mới đây, không nhắc nhở gì đến nhóm này trong khi nêu bật vai trò của G-20, gồm cả các nước phát triển và đang phát triển. Đây hoàn toàn không phải là sai sót của người soạn diễn văn: Chính quyền của Obama đã quyết định chuyển bối cảnh của những cuộc thương lượng từ diễn đàn của LHQ sang khuôn khổ G-20, các quan chức Mỹ cho hay.

Hai cường quốc của châu Á là Ấn Độ và Trung Quốc đang cho thấy họ là những mô hình hoàn toàn khác nhau trong hợp tác quốc tế. Một thế giới mà trong đó G-20 là quan trọng đòi hỏi sự gắn kết năng động giữa Mỹ và Ấn Độ, để có thể bắc cầu giữa các quốc gia "có" và "không có", bắc cầu giữa những nền chính trị khác biệt. Tuy nhiên các quan chức Ấn Độ ngày càng e ngại rằng đang có những luồng gió đẩy con đường của họ ngày càng xa Mỹ hơn.

Người Ấn có thể sung sướng với việc Thủ tướng Manmohan Singh là quốc khách duy nhất của Obama kể từ khi ông này lên làm tổng thống Mỹ. Cho dù ông Singh, với tài trí thông minh và phong cách tuyệt vời, luôn được chào đón ở bất kỳ đâu, thì việc trở thành quốc khách ở Nhà Trắng vẫn rất đáng chú ý. Nhưng các quan chức Ấn vẫn cảm thấy luồng gió đã nói trên.

Từng được chính quyền Bush ve vãn khi Nhà Trắng muốn tìm đối trọng để cân bằng trước thế lực kinh tế và quân sự tăng trưởng nhanh chóng của Trung Quốc, Ấn Độ giờ đây lại bất đồng với chính quyền Obama trong một số vấn đề. Tất nhiên đôi bên không bao giờ lộ ra là có bất đồng, nhưng giới quan sát vẫn có thể nhận thấy.

Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton cách đây nhiều tháng đã khéo léo bác bỏ công thức chính trị kiểu đối trọng quyền lực, và cho đó chỉ là di sản của quá khứ. Ấn Độ, Nhật Bản và các nước châu Á khác lo ngại rằng nếu không có bàn tay hỗ trợ của Mỹ trên cán cân, họ sẽ bị nuốt chửng bởi sức mạnh quân sự cũng như ngoại giao đang lên mạnh mẽ của Trung Quốc.

Khái niệm có tính tưởng tượng hơi thái quá về một G-2, trong đó Mỹ và Trung Quốc cùng phối hợp quyết định hướng đi cho kinh tế và chính trị thế giới, đang vấp phải những khắc nghiệt của thực tế. Căng thẳng xung quanh vấn đề Đài Loan, thương mại và Tây Tạng khiến bong bóng xà phòng G-2 tan vỡ. Tuy nhiên ở châu Á và châu Âu, vẫn có cảm giác rằng Obama sẽ thử nữa.

"G-2 mang ý nghĩa là Mỹ sẽ để châu Á cho Trung Quốc điều hành", B.J. Panda, một ngôi sao chính trị mới của Ấn Độ, nói. "Chúng ta cần phải cân bằng với người Trung Quốc, bất kể là Mỹ hay những nước khác có định làm gì hay không".

Thời gian gần đây Ấn Độ đã chuyển quân khỏi biên giới với Pakistan, trong khi tăng quân đến các khu vực biên giới với Trung Quốc, nơi Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền một cách mạnh mẽ. Trái với quan điểm phản đối các căn cứ quân sự nước ngoài trước đây, Ấn Độ đã đạt thỏa thuận được quyền vận chuyển quân và đóng quân ở một căn cứ không quân tại Tajikistan. Chính quyền của Thủ tướng Singh đã long trọng đón tiếp tân Thủ tướng Nhật Yukio Hatoyama. Trong chuyến thăm ba ngày này, hai bên công bố kế hoạch tổ chức tập trận chung trên Ấn Độ dương.

Đó là những dấu hiệu rõ ràng về sự rào giậu của Ấn Độ: tìm kiếm đồng minh để chuẩn bị cho tình huống xấu nhất trong khi vẫn êm đẹp với Trung Quốc về mặt kinh tế. Sự không chắc chắn trong chính quyền Obama về ưu tiên đối với Ấn Độ trong chính sách đối ngoại là yếu tố dẫn đến việc "tích cốc phòng cơ" này.

Thanh Mai
vnexpress

-->đọc tiếp...

Đọc thêm!

Cung chúc tân xuân



Nhân dịp xuân Canh Dần, Tuanson.net trân trọng chúc quý khách và gia đình một năm mới an khang, thịnh vượng và nhiều thành công.

Tuanson.net chân thành cám ơn sự ủng hộ của quý vị trong suốt thời gian qua. Đó chính là động lực mạnh mẽ để admin tiếp tục post bài và nâng cao chất lượng trang web.

Xin chân thành cám ơn
-->đọc tiếp...

Đọc thêm!

Một ngày dưới mặt trời thế kỷ (p1)

http://www.cnn.com/SPECIALS/2006/yir/timeline/images/16.north.korea.gi.afp.jpg

Anh hướng dẫn bắt đầu cất tiếng hát. Dù không có nhạc đệm, giọng của anh ấm và ngọt ngào làm tôi phải ngạc nhiên, tương phản với lúc anh diễn thuyết gay gắt và đanh thép. Bài ca là một bài dân gian quen thuộc, quen thuộc với người Hàn quốc của cả đôi miền nên mọi người trên xe vỗ tay theo nhịp và có người cất giọng hát theo.


Tôi thì không hiểu gì cả lúc anh nói cũng như không thuộc lúc anh ca.

Trên chuyến xe 40 người lẻ này mọi người đều là Triều Tiên trừ cha con tôi ra. Mọi người đều là Nam Triều Tiên, trừ hai anh hướng dẫn mới lên xe sau trạm ngừng ở biên giới. Họ là thành phần hướng dẫn địa phương, tức là Bắc Triều Tiên, và đoàn xe chúng tôi mười chiếc từ hơn một tiếng đang di chuyển trong lãnh thổ của quốc gia này, trực chỉ hướng cố đô Khai Thành (Kaesong) từ trạm kiểm soát Dorasan trong vùng Phi Quân Sự.





Đặt chân đến Bắc Hàn là một hoài vọng lởn vởn trong tôi từ lâu, chẳng qua là vì trong những năm về trước, đây là chuyện hương xa còn khó thực hiện hơn là đi thăm Nam Cực và cho đến gần đây, thành phần thuộc “Trục của tội ác” này vẫn là nước ít người ngoài viếng nhất thế giới. Đây là nơi (nam) chủ tịch có mái tóc chải bồng hơn bà ngoại trưởng Madeleine Albright, và đi giày cũng cao gót hơn theo lời bà kể lại sau một lần diện kiến [1]. Nếu Al Gore là người phát minh ra xa lộ thông tin internet thì Kim Chính Nhật (Kim Jong Il) phải là người phát minh ra vi tính!

Những gì lãnh tụ kính yêu ước muốn thì nhân dân chúng tôi thực hiện”, như khẩu hiệu khắc trên sườn núi khẳng định, ông là „Mặt trời thế kỷ thứ 21”.

Năm 1998, chủ tịch tập đoàn Hyundai (Hiện đại), ông Trịnh Châu Vĩnh (Chung Ju-Yung và không có bà con gì với nhạc sĩ Chung Công Sơn), chính thức là dân sự đầu tiên của Nam Hàn được sang thăm, đúng hơn là được trở về thăm (chứ không phải bị bắt cóc), quốc gia bí hiểm và huyền hoặc này. Mười năm sau khi ông dẫn 1001 con bò sang sông nghe buồn tiếng hạt chuông tại vùng Phi Quân Sự[2], đã có cả triệu du khách Nam Triều Tiên theo gót ông mà vượt giới tuyến để thăm phần bắc của tổ quốc.

Khu du lịch núi Kim Cương (Kumgang) được thành lập vào cùng năm, lúc đầu chỉ đạt được bằng đuờng biển, vào năm 2004 mới có thể dùng đường bộ. Đây là một khu du lịch trong khung cảnh hùng vĩ của thiên nhiên, tuy nằm trên phần đất Bắc Triều Tiên nhưng hoàn toàn private, ai lăm le hay vô tình đi lạc ra ngoài khu vực ấn định bị bắn chết ráng chịu.

Ngay cả nhân viên địa phương, ngoài thành phần quản lý hẳn là phải trung kiên với thuyết Chủ Thể (Juche) của tiên sư nhân (tức là bố) ông Kim Chính Nhật, thành phần phục vụ là lại Hàn kiều Trung Quốc chứ không phải công dân Bắc Hàn. Nói gọn, đây là du lịch thắng cảnh chứ không hề được tiếp xúc hay thấy đến bóng dáng của một người thường dân, tuy đây là một bước lớn trong việc thông thương giữa hai miền.

Trước đó, Bắc Hàn chỉ có thể nhìn từ xa, nghĩa là qua kính viễn vọng khi theo các tour thăm khu Phi Quân Sự. Khu vực ngưng bắn tại Bàn Môn Điếm (Panmunjom), được thấy mặt binh sĩ miền Bắc không cho công dân (dân sự) Nam Hàn đến, nếu là công dân Việt Nam (và 43 nước khác) thì phải xin phép trước một tuần, chưa nói đến chuyện ai cũng phải y phục chỉnh tề[3]. Từ vài năm trở lại, còn có một cách khác để không những nhìn mặt công an Bắc Hàn mà còn được các vị này tận tình xem xét giấy tờ và hành lý là qua ngả Bắc Kinh. Bắc Hàn bắt đầu sự nghiệp đổi mới bằng cách nhận khách nước ngoài sang xem diễn các tuồng vĩ đại mass games. Năm nay, vì Bắc Kinh có Thế Vận Hội nên lại gặp trở ngại. Trung Quốc lúc đầu không cấp chiếu khán nhiều bận (multiple visa), có nghĩa là người nước ngoài sang Bắc Kinh thì dễ, nhưng ra khỏi rồi (để đi Bình Nhưỡng- PyongYang) thì khó mà trở về. Đây là một trở ngại lớn, vì đến và ra khỏi Bắc Hàn chỉ có ngả Trung Quốc và đi thăm Bắc Hàn thì có lắm người muốn nhưng phải ở lại luôn thì tôi chắc chẳng có ai. Đến khi Trung Quốc đổi chính sách chiếu khán và tôi cầm trên tay visa ra vào nhiều bận có hiệu lực một năm thì đối với tôi đã quá trễ. Các tour xem mass games mỗi năm chỉ có vài ba chuyến vào những ngày tháng nhất định và phải đặt đơn trước hai tháng để hoàn tất thủ tục giấy tờ. Cũng vì thế, theo công ty du lịch Koryo, số người Mỹ từng đặt chân đến đây cho tới giờ dưới một ngàn người, hẳn tương đương với số người Bắc Hàn thành công trong việc đào thoát khỏi nước[4].

Thế nào, thì cũng không có xứ sở nào xứng đáng hơn là Công Hòa Dân Chủ Triều Tiên với cụm từ “nội bất xuất, ngoại bất nhập”, và đây cũng là một hấp lực với du khách trên thế giới, xem nước này như là “hoa hậu” của thâm cung và kín cổng cao tường.

Vào tháng 12 năm ngoái, công ty Hyundai đạt một thành công mới trong việc “thống nhất” bán đảo, là mở đường du lịch trong ngày sang Khai Thành, cách biên giới 60 km về phía Bắc. Tại vùng biên giới này, trước đây Hyundai đã thiết lập được khu chế xuất, với 7.000 lao động miền Bắc và 1.000 nhân viên miền Nam. So với Kim Cương Sơn rừng núi, thì Khai Thành là một thành phố, và là thành phố đầu tiên của Bắc Hàn hé cửa cho quần chúng Nam Hàn và nước ngoài.

Danh sách này thơ mộng kiểu Prévert và cho ta một ý niệm sơ khởi về chế độ bên kia giòng Lâm Tân (Imjin) trầm lặng. Khách không được mang theo máy vi tính xách tay, điều này dễ hiểu vì Khai Thành chưa có quán Starbucks và Hot Spot WiFi nối mạng. Nhưng Khai Thành vì gần biên giới nên bắt được sóng di động thành thử cấm mang điện thoại, đồng thời cũng cấm luôn pin điện thoại và máy sạc điện thoại, lỡ ai có dấu được máy nào chui mà không được tiếp tế pin thì cũng khỏi liên lạc được với bên ngoài (tôi không thấy cấm thẻ di động cào-số đẹp- đây là một sơ xuất của ngành phản gián). Máy nghe nhạc MP3 thì không cấm, nhưng nếu máy bạn có khả năng thu âm thì lại không được. Tuy vậy lại không cấm video thu hình (và tất nhiên thu được cả âm), chỉ giới hạn là ống kính zoom không dược quá 15 lần. Máy chụp hình (ngày nay là máy số, thu được cả âm lẫn cả video) thì không được quá tương đương với lại 160 mm, tức là chỉ có khoảng 4,5 lần. Ống nhòm, dụng cụ hành nghề của mọi điệp viên tự trọng, thì OK nhưng giới hạn ở mức 10 lần. Tất nhiên, tài liệu in ấn, báo chí và sách vở thì cấm tuyệt, một trang cũng không cho phép.

Quay phim chụp ảnh theo một luật hết sức là đơn giản, cái gì không cho phép thì không được ghi hình, có nghĩa là chỉ được ghi những chỗ đã ấn định, ngoài ra cấm hết: phong cảnh Bắc Triều Tiên, nhà cửa Bắc Triều Tiên, công dân Bắc Triều Tiên, trời mây Bắc Triều Tiên cũng không được ghi hình trong khi xe chuyển động. Nói tóm lại, thiếu nữ Bắc Hàn tắm suối thì được xem, được xem bằng ống nhòm X10 trở lại, nhưng không được ghi hình. Lại gần và trao đổi, không thấy nói là cấm nhưng Hyundai Asan đề nghị không nói chuyện chính trị (cô nghĩ gì về các ứng cử viên Hoa Kỳ hay nghĩ gì về lãnh tụ yêu quý), chuyện quân sự (đường hầm chuyển quân sang Nam Hàn còn mấy cái nữa chưa phát hiện), không nói chuyện kinh tế hay xã hội, tức là chỉ có thể nói chuyện bâng quơ. Kiểu hôm nay trời đẹp mà mắt cô cũng đẹp, mây trôi và làn tóc cũng trôi, cô có cần tôi đưa khăn lông cho hay lau hộ người, thì mới tránh được mọi rủi ro cho cả đôi bên.

Tôi nói đến tắm suối, vì thác Phác Uyên (Pakyong), một trong ba thác được coi là đẹp nhất bán đảo nằm trong chương trình thăm viếng.

Nhưng trước khi đến bên bờ thác được thì phải qua khu vực quân sự mà lại được gọi là khu Phi Quân Sự. Cách Hán Thành có độ nửa tiếng là kẽm gai bên giòng Lâm Tân chằng chịt, điếm canh, đèn rọi. Xe vào vùng phải di chuyển chậm lại theo chữ chi và ngừng lại ở một cổng gác. Một anh quân nhân Nam Hàn leo lên xe, mũ giáp gọn gàng và súng trường nội hóa Đại Vũ (Daewoo) trên lưng, băng đạn cài nhưng cũng cài chốt an toàn. Anh lịch sự nghiêm chào mọi người và nói gì cũng rất lịch sự mà tôi không hiểu, nói xong lại nghiêm chào và đi xuống[5]. Bởi một trùng hợp lịch sử, Sư đoàn giới tuyến Nam Hàn cũng là Sư đoàn 1 và phù hiệu cũng cùng một mẫu y chang Sư đoàn 1 miền Nam Việt Nam trước đây. Trùng hợp lịch sử này là cả quân đội Nam Hàn và Nam Việt Nam đều do Hoa Kỳ đỡ đầu, trang bị cố vấn và tổ chức trong cùng một giai đọan, khác biệt có chăng ở chỗ Phác Chính Hy xuất thân từ quân đội Nhật Bản và Nguyễn văn Thiệu từ quân đội Pháp. Loằng ngoằng một lúc nữa, quanh co giữa những chông cản thiết giáp sơn phết sáng lóang màu vàng và đen cho dễ nhận, thì đến cửa khẩu Đô La Sơn (Dorasan).

[1] Bà Albright là người sau này khi được hỏi về chiến tranh phong tỏa Iraq của Saddam Hussein dưới thời Clinton và từng gây thiệt mạng cho vài trăm ngàn hay nửa triệu trẻ em- ai vào đó mà đếm, vả lại xác hài nhi để một đống rất khó đếm chính xác - đã trả lời đó là chính sách cần thiết. Vậy thì chưa hẳn ai đã gót cao và ai chải tóc bồng hơn ai, khác chăng là các ông Kim hay Hussein chỉ hại dân quốc gia các ông lãnh đạo còn ông Clinton và bà Albright vì lãnh đạo cả thế giới nên tầm tác hại xa hơn ?

[2] Khi trốn nhà ra đi vào năm 16 tuổi để tìm sinh kế tự lập, vị thiếu niên nhiều hòai bão này có mang theo một con bò của gia đình mà tất nhiên là không xin phép. 67 năm sau ông mới trả lại làng xưa cả vốn (1 con bò) lẫn lời (1000 con).

[3] Lực lượng Liên Hiệp Quốc làm khó không cho khách đầu tóc rối bù, khách mặc quần jean (rách hay bạc màu), quần hở đùi hay hở mông, áo hở nách hay hở rốn, dép hở… các ngón chân v.v.

[4] Từ 1953 đến 2005 ước lượng là 14.000, không kể con số lẩn trốn tại Trung Quốc, từ 60.000 đến vài trăm ngàn ? Năm 2006 là 1.500, 2007 con số là 2.500. Phải nói Việt Nam là địa điểm ưa chuộng nhất của người Bắc Hàn tị nạn, từ Bắc Hàn sang Trung Quốc và từ Trung Quốc lẻn sang Việt Nam nhờ sự giúp đỡ của cộng đồng Nam Hàn có mặt rất nhiều ở nuớc ta http://en.wikipedia.org/wiki/North_Korean_defectors .

[5] Bởi một trùng hợp lịch sử, Sư đòan giới tuyến Nam Hàn cũng là Sư đòan 1 và phù hiệu cũng cùng một mẫu y chang Sư đòan 1 miền Nam Việt Nam trước đây. Trùng hợp lịch sử này là cả quân đội Nam Hàn và Nam Việt Nam đều do Hoa Kỳ đỡ đầu, trang bị, cố vấn và tổ chức trong cùng một giai đọan, khác biệt có chăng ở chỗ Phác Chính Hy xuất thân từ quân đội Nhật Bản và Nguyễn văn Thiệu từ quân đội Pháp.

Vì tình trạng phân chia, Nam Hàn vẫn có chế độ quân dịch, thanh niên đến tuổi phải phục vụ hai năm, trên phố chiều cuối tuần áo bông nghỉ phép vẫn rộ cạnh ngàn hoa của phố và cảnh này làm tôi không tránh khỏi bồi hồi, trẻ lại 35 tuổi Áo anh xanh màu màu xanh rừng núi/ áo em xanh màu màu xanh của trời…
-->đọc tiếp...

Đọc thêm!